An Toe: “Chị phải cảm ơn quá khứ của mình”

Được biết chị An tự mở ra rất nhiều thương hiệu, vậy số vốn để chị sáng lập “đứa con” đầu tiên là từ đâu mà có?

Chị vay tiền bố mẹ chị. Thực ra hồi đó nhà chị không được khá giả lắm, nên bố mẹ còn phải cắm sổ đỏ cho vay tiền, chị nhớ lúc đó số vốn là 30 triệu VND.

Khi mà công việc dần ổn định, chị có tiền lãi, bao nhiêu tiền chị cũng không giữ cho mình mà chị đem về hết cho bố mẹ. Chị cũng góp tiền để bố mẹ xây nhà, mở cửa hàng tạp hóa tại gia, sau này thì chị trích một phần số tiền mình kiếm được để đưa bố mẹ gửi tiết kiệm.

 

Chị có gặp nhiều áp lực trong việc kinh doanh từ số vốn mà bố mẹ phải cắm sổ đỏ để vay hay không?

Nó là một phần áp lực thôi, chứ không hoàn toàn. Chị khá tự tin về bản thân, một khi làm cái gì thì chị sẽ cố gắng làm hết mình. Chị là người dám nghĩ, dám làm.

Ngày còn bé chị cũng đã trải qua nhiều khó khăn trong cuộc sống, nó tạo cho chị sự mạnh mẽ và ý chí “Phải làm được”.

Có chuyện nào đến giờ vẫn làm chị nhớ đến khó khăn thuở bé?

Từ hồi bé chị chỉ sống cùng ông bà, bố mẹ chị hay đi làm xa, 1 tháng mới về thăm các con một lần. Ông bà chị sống tình cảm và rất thương con cháu, nhưng tiết kiệm lắm. Chị nhớ hồi bé ông bà toàn mua thịt mỡ ăn cho rẻ, hồi đó chị chỉ khao khát được ăn thịt nạc thôi.

Khi bố mẹ chị dừng công việc xa nhà đó, nhà chị mở dịch vụ giặt quần áo thuê. Cả nhà chị từ ông bà, bố mẹ, anh trai rồi cả chị ai cũng phải giặt bằng tay, máy giặt chỉ dùng để vắt thôi. Chị là chuyên gia chà quần bò em ạ.

Nhưng cũng nhờ những khó khăn và những điều ông bà chị đã dạy cho chị mà giờ đây chị biết quý trọng đồng tiền mình làm ra và tiêu nó một cách thật đúng đắn. Chị phải cảm ơn quá khứ của mình.

 

Thời thơ ấu thiếu thốn cả tình cảm gia đình lẫn vật chất, đã bao giờ chị cảm thấy tủi thân so với bạn bè đồng trang lứa?

Nhiều lúc cũng tủi thân chứ, nhưng không đến mức ganh tị. Chị vẫn cố gắng vượt lên. Hồi nhỏ chị đã có máu kinh doanh, cấp 2 thì đem giấy kiểm tra, thước kẻ đến lớp bán, cấp 3 thì chị tự làm thiệp để bán thêm.

Mấy công việc đó thực ra không đem lại nhiều tiền, quan trọng là mình giúp được gia đình mình.

Vậy sau này chị An muốn có một gia đình như thế nào?

Về sau chị sẽ về Đà Nẵng, ở Hà Nội bon chen quá, không khí thì lại ô nhiễm. Chị sẽ có một căn nhà thật đẹp, vợ chồng chị đều thích cái đẹp mà.

Chị cũng ao ước có một quán coffee nho nhỏ, một quán coffee mở ra để mình có thể mang được những giá trị đến cho khách hàng, không mang tính thương mại, ai thích đến thì đến ai không thích đến thì thôi.

Chị chỉ muốn một cuộc sống đơn giản thôi, không cần cầu kì.

 

Có vẻ như chị An đang rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại?

Chị đang rất hạnh phúc, cuộc sống của chị khá là viên mãn. Chị là người sống ở hiện tại, không hướng về quá khứ cũng không hướng về tương lai. Đối với chị, cái gì cũng quan trọng, tình cảm, gia đình, bạn bè. Chị sẽ không làm cái gì khiến mình gặp áp lực.

Khi mà làm việc quá nhiều, mình sẽ mất những cái khác, thời gian dành cho bản thân mình hay bạn bè, gia đình quá là ít. Đúng là tuổi trẻ thì phải xông pha, chị thì lại muốn vừa làm, vừa hưởng, vừa chơi.

Chị An có câu hỏi nào cho người được phỏng vấn tiếp theo không, anh chàng này từ năm 19 tuổi đã trở thành một Blogger nổi tiếng trên mạng ?

Làm thế nào để cân bằng cuộc sống của mình?

 

studio by

Để lại bình luận của bạn