Ngọc Hoa: “Giá trị cho đi càng nhiều thì nhận lại càng nhiều”

T-Ju có ý nghĩa là gì?

Ts là chồng chị và July là chị, ghép lại với nhau là T-Ju. Đợt đó là vào mùa valentine, chị lấy những quả trứng, rút hết ruột ra, vẽ bên ngoài. Còn trứng chim cút thì chị rút ruột và bơm socola để các bạn mua tặng nhau nhân ngày valentine. Chị lập tạm một page tên là T-Ju để bán trong 3 ngày nhưng không nghĩ rằng nó lại có thể đi cùng mình lâu đến như vậy. Tính đến nay là đã tròn 7 năm kể từ ngày chị mở T-Ju.

 

Chị bắt đầu tìm tòi học handmade từ khi nào?

Nhà chị làm may từ thời ông bà chị, bây giờ bố mẹ chị vẫn đang làm. Chị học lỏm từ nhà chị. Bố mẹ chị cấm thì chị hỏi cô chú hoặc các thợ. Lên lớp 2 chị đã biết máy may và đến lớp 5 thì chị biết đan, biết móc. Với lại, con nhà nòi sinh ra trong môi trường đó thì chị cũng có một chút năng khiếu, cộng thêm với việc có công cụ thì tự mình tìm tòi được rất là nhanh. Thế là từ đó khi bạn bè sinh nhật hay có dịp gì đặc biệt chị đều tự tay làm những món đồ xinh xắn tặng mọi người.

 

Chồng chị có hỗ trợ mình nhiều trong công việc không?

Chị với anh yêu nhau từ hồi còn học đại học. Anh thì không giúp chị nhiều đối với T-Ju nhưng anh luôn hỗ trợ để chị có thể sắp xếp thời gian giữa công việc và gia đình. Đến nay khi đã có bé Tommy nhưng chị và anh đều lên timeline để khi nào anh đi làm thì chị ở nhà trông bé, hoặc chị đi làm thì anh trông. Như vậy luôn đảm bảo Tommy được chăm sóc tốt nhất bởi bố và mẹ.

 

Thời gian đầu khi chưa nhận được sự ủng hộ từ phía gia đình, chị có gặp nhiều áp lực không?

Rất rất nhiều. Khi xã hội còn rất nhiều định kiến với start- up, chị làm thương hiệu riêng được 2 năm với nhiều thành công của riêng mình rồi bố chị vẫn giới thiệu với mọi người là chị đang đi xin việc. Thường ngày sẽ nghe rất nhiều câu hỏi như: “Học đại học xong ở nhà bán hàng?” ..v..vv. Thực sự đó là một quãng thời gian chị đã đấu tranh để được công nhận và chấp nhận. Bố mẹ chị chỉ công nhận chị sau khi xã hội đã công nhận.

Chúng ta dù có bạn bè, có người thương, có gia đình nhưng người có thể giúp được mình không ai tốt hơn chính bản thân mình.

Chị luôn làm mọi thứ một mình. Khi áp lực quá thì chị đối mặt với nó ra sao?

Gia đình, bạn bè, hay chồng con không phải là thứ chị dựa vào đối với công việc. Khi công việc áp lực quá, dù có trốn chạy thế nào thì em cũng không thể thoát bởi chính bản thân em, nên cách duy nhất là đối mặt với nó. Mình nên tập trung giải quyết vấn đề để tối ưu hóa thời gian và sau khi giải quyết xong thì đó cũng là niềm hạnh phúc rồi.

 

Chị lựa chọn những người sát cánh cùng doanh nghiệp của mình như thế nào?

Nếu như ở nhà các bạn được lựa chọn trước mình muốn làm gì và cho doanh nghiệp nào thì đến khi vào phỏng vấn, người chọn lại là chị. Chị sẵn sàng đi cùng các bạn một chặng đường dài kể cả khi các bạn chưa có gì. Nhưng suy nghĩ, tư tưởng, lối sống là nền của một con người, là gốc để phát triển. Chị thường phỏng vấn qua điện thoại để cả hai bên không mất thời gian đi lại và phỏng vấn.

 

Theo chị, làm thế nào để nhân viên có thể gắn kết và cống hiến tuổi trẻ của họ cho công ty?

Khi làm việc với những bạn nhân viên rất trẻ trong đó ⅓ số nhân viên của chị kém chị 10 tuổi thì rất khó khăn để hiểu được mọi người nghĩ gì muốn gì .. Cho đến khi chị nhớ lại tuổi trẻ của mình thì chị hiểu nhân viên của chị hơn, thay vì kỳ vọng các bạn có thể làm rất tốt với trách nhiệm cao và lâu dài thì chị cho đi nhiều giá trị hơn. Các bạn tự nhận thấy điều đó và sẽ tự nguyện đồng hành cùng T-Ju.

 

Khi chị mắc lỗi hay nhân viên mắc lỗi thì chị sẽ xử lý ra sao?

Ai cũng sẽ mắc lỗi. Đối với chị thì sai lầm lớn nhất đó là giao việc sai cho năng lực của một bạn nhân viên. Cụ thể là một bạn đang làm tốt về mặt kỹ thuật – handmade và đóng góp cho chị nhiều ý tưởng nhất về mặt kỹ thuật trong team thì chị lại nhấc bạn sang làm mảng chăm sóc khách hàng. Bạn có khả năng sáng tạo, kỹ thuật tốt nhưng lại thiếu khả năng ứng xử và giao tiếp nên điều đó đã tạo cho bạn một áp lực rất lớn khi làm việc.

 

Văn hóa doanh nghiệp mà chị hướng đến khi xây dựng T-Ju là gì?

Mục tiêu của T-Ju là thông qua thời trang để giúp các cô gái tự tin và hạnh phúc. Cảm giác hạnh phúc khi khách hàng nhận được sản phẩm đúng như mong muốn. Điều đó làm chị hạnh phúc hơn tất cả. Nhân viên và khách hàng luôn là hai yếu tố chị đặt lên hàng đầu. Chị không cần nhiều, chỉ cần chất. Việc làm doanh nghiệp không chỉ đơn thuần là mình bán được gì mà là giá trị mình trao cho xã hội. Giá trị mình cho đi càng nhiều thì mình nhận lại càng nhiều. Không chỉ về tiền bạc mà còn là sự hạnh phúc và an yên.

 

Có được T-ju, chị đã phải đánh đổi những gì? Và điều gì khiến chị hối hận nuối tiếc nhất khi đánh đổi?

Chị còn nhớ thời gian tự làm mọi thứ, ngón tay của chị luôn đen xì, bong tróc nhưng chị không biết mệt.

Dù mình có mỏi đến mấy rồi mình gục ngã đến mấy thì vẫn đi. Đi chậm vẫn là đi. Qua thời gian đi chậm thì mình mới đi nhanh được.

Cái giá thì chỉ những người đó mới biết. Với chị thì chị đã cống hiến tình yêu, bạn bè, thời gian, sức khoẻ và trí tuệ cho thương hiệu đó, nhưng không có điều gì khiến chị hối tiếc khi mình trao đi cả, vì trao đi nhiều nhưng chị luôn thấy mình nhận lại được nhiều hơn cả thế.

 

 

studio by

Để lại bình luận của bạn

Related Interviews

Lu

"Anh không có thời gian để chiều lòng tất cả mọi người"

Nguyễn Minh Ngọc

“Mình sống và lớn lên cùng với ai, mình sẽ được ảnh hưởng rất nhiều từ họ”

Thư Lê

"Tình yêu chỉ xếp thứ 4, đứng sau công việc, gia đình và bạn bè"