Việt Anh: “Mình sẵn sàng lùi một bước để xác lập và theo đuổi những điều mới mẻ.”

Từng sống ở nước ngoài 10 năm, nguyên nhân gì khiến anh Việt Anh lựa chọn Việt Nam để khởi nghiệp mà không phải đất nước khác?

Khi về Việt Nam, mình nhận thấy rằng đây mới chính là nơi mình thuộc về, dù ở Châu Âu hơn 10 năm nhưng chưa bao giờ mình cảm thấy đó là nhà mình. 

Chính tình yêu Việt Nam khiến mình luôn canh cánh câu hỏi trong lòng rằng: “Tại sao mình không tạo ra một thương hiệu của Việt Nam?”. Tầm đầu những năm 2000, mọi người không chuộng đồ Việt Nam mà lại có xu hướng sở hữu những món hàng nhập từ Thái Lan, Trung Quốc, thậm chí là những mặt hàng fake f1, f2,… Tại sao chúng ta lại mặc trên mình những bộ đồ in hình lá cờ Mỹ, tượng Nữ thần Tự Do, trong khi còn rất nhiều biểu tượng mang bản sắc văn hoá Việt Nam lại chưa được đưa lên?

Mình muốn thay đổi nhìn nhận của người Việt Nam về một thương hiệu. Mình muốn các bạn trẻ Việt Nam khi sang nước ngoài học tập, làm việc hay vui chơi,… có thể tự tin nói rằng: “Ở Việt Nam chúng tôi cũng có những thương hiệu bản địa chất lượng và thời trang.” Mình gần như lúc nào cũng ám ảnh với suy nghĩ này trong đầu. 

 

Sự thành công của anh ngày hôm nay có phải một phần được ảnh hưởng bởi nền giáo dục Châu Âu?

Nền giáo dục Châu Âu đã dạy mình về tư duy tổng thể. Chúng ta nên nhìn vào những giá trị dài hạn và bền vững hơn là “ăn xổi”.  Điều này có nghĩa rằng mình nên suy nghĩ thoáng hơn trong mục tiêu mình theo đuổi, nên nhìn vào những giá trị bền vững và dài hạn, thay vì việc nghĩ rằng kinh doanh là phải thu lại lợi nhuận lớn ngay lập tức. 

Thứ hai, đó là vấn đề về việc bảo vệ môi trường, bảo vệ sinh vật quý hiếm. 

Thứ ba, mình luôn có ý thức cần phải trau dồi nền tảng kiến thức cơ bản về văn học, lịch sử, địa lý,… Ở phương Tây, những người nào có kiến thức nền tốt thì sẽ được đánh giá là người có học vấn cao. Ví dụ như đơn giản bạn chỉ cần biết bức tranh này của họa sĩ nào, họa sĩ đó sống ở thời đại nào hay tác phẩm này được ai viết,…; bạn đã được coi trọng hơn rất nhiều rồi. Cũng nhờ việc này mà mình có cái nhìn tổng quan hơn về nghệ thuật, về cái đẹp, đặc biệt là về ngành thời trang. Hồi đi học, mình rất thích những môn về văn học, mỹ thuật,… mình vừa thích mà mình vừa dốt, tuy nhiên đâu có ai cấm mình thích đâu (cười).

Những tiêu chuẩn ở phương Tây ngấm vào mình lúc nào không biết, và khi về Việt Nam, mình lại càng muốn xác lập lại những tiêu chuẩn đó. 

 

Và anh đã xác lập được những tiêu chuẩn nào vào Bò sữa by BOO?

Đó chính là những triết lý cả brand của BOO mà mình luôn theo đuổi. 

Đầu tiên, như có nói ở trên, mình muốn mọi người công nhận và có góc nhìn khác rằng: đồ Việt Nam cũng chất lượng, không thua kém gì hàng nước ngoài. Đến hiện tại, sau 10 năm từ năm 2009, mình tự tin rằng mình đã làm được, chưa đạt 10 điểm nhưng ít nhất cũng đến cỡ 7 – 8 điểm. 

Mình muốn xác lập và theo đuổi những thứ mới, mình dám làm và dám là người đi đầu tiên, sẵn sàng chịu tất cả mọi thiệt thòi. Mình nghĩ rằng ý nghĩa quan trọng hơn, khi mình theo đuổi ý nghĩa rồi thì cái phần thưởng đằng sau nó là điều tất yếu, chứ mình không đặt phần thưởng là con số đi trước.

 

Nhưng ngành thời trang mà anh theo đuổi lại đang đứng thứ 2 trên Thế Giới về gây tác động tiêu cực tới môi trường? 

Nếu BOO dừng lại, sẽ có hàng trăm thương hiệu khác vẫn đang làm như vậy, và bọn mình chỉ là một cái chấm con ở trong hàng trăm nghìn cái chấm đang gây tác hại tới môi trường. Vậy thì tại sao bọn mình không xác định lại góc nhìn của ngành công nghiệp này thông qua chính những cái mình sẽ làm? Bọn mình muốn mọi người thấy rằng: Thời trang có thể xanh hơn, thời trang không nhất thiết phải đứng thứ hai, có thể đứng thứ 4, thứ 5, cũng đã được kéo xuống rồi. Và nếu mình làm tốt, mọi người sẽ học theo mình, sẽ nhìn theo mình. Thay vì một cái chấm rút đi, mình sẽ giúp được 10; 100 cái chấm trở nên “xanh” hơn giống như mình. Đó là lý do mình kiên quyết ở lại với ngành thời trang này.

 

Cụ thể, anh cùng BOO đã làm thế nào để khiến ngành thời trang trở nên xanh hơn?

Ngoài việc trong hơn 10 năm qua BOO miệt mài truyền tải thông điệp để thay đổi nhận thức tới giới trẻ, khách hàng của mình, thì từ 2 năm trở lại mình đưa chiến lược “BOO Green” vào công ty để xanh hóa chính mình. Thay vì mua những loại vải bình thường, bọn mình sẽ ưu tiên chọn lựa những loại vải thân thiện với môi trường hơn. Bọn mình giảm thiểu tối đa sử dụng túi nilon, thông thường mọi người dùng 1 túi để đựng 1 cái áo thì mình yêu cầu những điều khá oái oăm như 5 cái áo phông chỉ được để trong 1 túi nilon. Từ năm 2016, bọn mình khuyến khích khách hàng hạn chế dùng túi nilon bằng việc giảm thẳng 10.000 VND vào hoá đơn với mỗi đơn hàng không lấy túi. Với số tiền đó, bọn mình tạo nên những quỹ từ thiện, ủng hộ tới những nơi như Quỹ Bảo vệ rừng, Quỹ bảo vệ động vật hoang dã,…

Mình luôn tin để có thể sống xanh hơn đôi khi chỉ cần từng hành động bé tí tí thôi, những hành động nhỏ kiên trì lặp đi lặp lại sẽ tạo nên thay đổi lớn. Mình luôn tin vào những điều nhỏ bé như vậy. 

 

Dự định 3 năm tới của anh Việt Anh sẽ là?

Có khả năng mình sẽ kết thúc ở BOO với cương vị CEO, trở thành Chairman để có thể đưa ra tầm nhìn và giữ được giá trị cốt lõi của công ty. Mình luôn nhận thấy bản thân mình không phải là một người CEO tốt, ở ngoài kia sẽ có những người CEO tốt hơn mình rất nhiều, và họ sẽ đưa được công ty đi tốt hơn về cả mặt quản trị lẫn vận hành bộ máy.

Khi mình dùng con người, mình luôn muốn sử dụng những người giỏi hơn mình ở những chuyên môn của họ, chứ mình không phải là người giỏi nhất trong tất cả mọi thứ. Không ai là hoàn hảo cả, mình cũng không hoàn hảo và có không ít điểm trừ. Mình còn nhiều hạn chế trong tính kỷ luật, mình mà có tính kỷ luật mạnh mẽ thì giờ này BOO đã lớn mạnh đến tầm cỡ quốc tế rồi (cười).

 

studio by

Để lại bình luận của bạn

Related Interviews

Xuân Lam: “Cái hay của nghệ thuật nằm ở việc nó không có tính đúng sai.”

“Cái hay của nghệ thuật nằm ở việc nó không có tính đúng sai.”

KraziNoyze: “Người chơi Hiphop đủ sâu sẽ tự nhận ra nhau dù bạn trong dáng vẻ nào.”

“Người chơi Hiphop đủ sâu sẽ tự nhận ra nhau dù bạn trong dáng vẻ nào.”

Ohi: “Điều quan trọng chính là khoảnh khắc bạn tận tay giao một món đồ cho khách.”

“Điều quan trọng không phải là bạn mở ra được bao nhiêu cửa hàng, mà là khoảnh khắc bạn tận tay giao một món đồ cho khách.”